Ở Wolf Muay Thai Gym, người ta vẫn hay nói với nhau một câu rất giản dị:
“Đấm nhau trong hòa nhã.”
Nghe thì vui.
Nhưng ai tập lâu rồi mới hiểu, đó không phải câu đùa. Mr. Hí là một trong những người sống trọn với tinh thần ấy, một con người đi qua nhiều va chạm cuộc đời.

Trước Muay Thai, Mr. Hí đã có một đời võ. Karate đối kháng – nơi kỷ luật đứng trên cái tôi.
Bida chuyên nghiệp – nơi mỗi cú đánh đều phải đủ bình tĩnh.
Rồi đến đời sống mưu sinh, cầm máy ảnh làm photographer, lăn lộn để sống, ghi lại niềm vui của người khác trong khi bản thân học cách chịu đựng rất nhiều thứ.
Những va chạm đó không làm anh gai góc hơn. Chúng làm anh dịu lại.

Quay lại võ đài để… vui
Năm 2019, khi biết đến Wolf Muay Thai Gym, Mr. Hí đã nằm trong ngưỡng U40. Không còn trẻ để hiếu thắng, cũng không còn lý do để chứng minh.
Anh quay lại tập đơn giản vì anh thích cảm giác đó. Cảm giác đứng trên sàn, thở gấp, dính đòn, rồi lại đứng dậy.
Những đòn đánh của anh vẫn mang nguyên “chế độ cũ” – Karatedo: thẳng, gọn, rõ ràng. Không rườm rà. Không làm quá. Đánh là đánh, xong là thôi.
Đúng kiểu đánh nhau cho ra đánh nhau, nhưng không để bụng.
Đấm thật – nhưng không nặng lòng

Mr. Hí sparring rất nghiêm túc. Anh không xin nhẹ, cũng không đánh ác. Khi vào hiệp, anh tập trung. Khi hết hiệp, anh cười.
Với anh, Muay Thai không phải để hơn thua, mà để giữ cho mình còn sống động. Đau thì có đau. Nhưng không mang theo ra khỏi sàn.
Anh hay nói một câu rất nhẹ:
“Quan trọng là vui vẻ.”
Vui vì còn tập được.
Vui vì còn cười được sau khi dính đòn.
Vui vì có anh em, có phòng tập, có chỗ để đổ mồ hôi mà không cần gồng mình làm ai đó.

Một giai thoại rất Wolf
Với lớp trẻ tại Wolf, Mr. Hí không phải người giỏi nhất. Nhưng là người khiến họ nhìn lại cách mình tập.
Một người hơn 40 tuổi vẫn lên sàn đều đặn. Vẫn giao lưu với võ sĩ từ khắp nơi trên thế giới, vẫn đấm nhau sòng phẳng – rồi bắt tay, cười cho qua.
Không dạy ai bài học lớn.
Chỉ cho thấy một điều rất rõ:
Có thể đối kháng mà không đối đầu.
Có thể va chạm mà vẫn hòa nhã.

Wolf là như thế
Wolf Muay Thai Gym không tạo ra những người hiếu chiến.
Wolf giữ lại những con người biết kiểm soát sức mạnh của mình.
Mr. Hí là một phần của tinh thần đó. Không khẩu hiệu. Không triết lý cao siêu. Chỉ là một người bước vào phòng tập với tâm thế:
Đánh hết mình – sống nhẹ lòng.
Và có lẽ,
“đấm nhau trong hòa nhã” chính là như vậy.

