"CẬU HỌC SINH ĐÓ MẤT RỒI..."
Câu chuyện kể về 1 cậu học sinh không may thiệt mạng do bị các "bạn" cùng trường đánh đập dẫn đến đa chấn thương. Cậu ra đi vì chấn thương sọ não, chảy máu trong.
"Ở trường cô bảo đánh nhau là xấu. Nên con không đánh nhau!" Lý do quá đỗi ngây thơ... chẳng phải chúng chỉ muốn làm những điều tốt hay sao? Một người bạn của tôi đã kể rằng: "Khi nghe tin học trò của mình đánh nhau vì bị xúc phạm. Tao đã mỉm cười khi không có ai. Tao không vui vì nó đánh thắng hay gì hết, tao vui vì 1 đứa nhát chết như thế đã dám bảo vệ chính mình" Chưa bao giờ tôi cổ xúy bạo lực, vì có 3 nơi bạn sẽ đến khi lao vào một cuộc ẩu đả thật sự: bệnh viện, nhà tù và nhà xác. Cả 3 nơi đó đều không tốt đẹp khi đang sống hạnh phúc trên đời này.
Tuy nhiên, nếu bạn yếu đuối, bạn sẽ là miếng mồi ngon. Đó là quy luật.
Đứa trẻ quá hiền lành, nhút nhát sẽ luôn là tâm điểm trong cuộc "vui" thối nát của những kẻ bắt nạt.
Tôi cho con tôi tập võ, tôi cho nó sparing hay tự giải quyết những cuộc ẩu đả. Không phải vì ưa bạo lực mà vì tôi không thể bảo vệ nó mãi được.
Nước mềm mại thành sóng dữ. Gió vô hình tạo cuồng phong.
Đứa trẻ bình thản trước một cuộc ẩu đả sẽ không bao giờ bị bắt nạt đến thương tổn thể xác và tinh thần. Là một người cha, tôi thấy mình đã cho con một món quà vô giá.
Bài viết trên của một người bạn, xin phép được giấu tên. Bài viết cũng làm mình nhớ tới câu nói:
"Người đàn ông tốt không phải người đàn ông vô hại.
Đàn ông đích thực là một gã rất, rất nguy hiểm được ẩn sâu dưới sự kiểm soát!"