MẶT KHUẤT CỦA HÀO QUANG
Họ cổ vũ cho những cú knockout. Họ hò reo khi chiến thắng. Họ thấy chiếc đai vô địch, cánh tay giơ cao, những dòng tít giật gân...
Nhưng họ không thấy những buổi sáng bắt đầu trong bóng tối, khi cơ thể gào thét đòi nghỉ ngơi, khi đôi chân rã rời vẫn phải tiếp tục chạy thêm dặm nữa. Tiếng dây nhảy lặp đi lặp lại trên sàn phòng gym trống vắng, sự im lặng của buổi sớm khi hầu hết mọi người còn đang say giấc.
Họ không thấy cơn đau, những bàn tay sưng tấy, những chiếc xương sườn bầm tím, những cơn đau đầu sau những buổi đấu tập khắc nghiệt. Họ không thấy những đêm dài đầy hoài nghi, khi một buổi tập tệ hại khiến giấc mơ bỗng chốc trở nên xa vời, khi giọng nói trong đầu thì thầm: “Có khi nào mày không đủ giỏi?”
Họ không thấy những hy sinh. Những ngày sinh nhật vắng mặt, những bữa tối lặng lẽ, những cuộc gọi không ai trả lời, những tình bạn phai nhạt, những người thân tự hỏi liệu tất cả có đáng hay không. Tình yêu bị gác lại cho một giấc mơ mà chỉ những kẻ ám ảnh mới dám theo đuổi.
Họ chỉ thấy trận đấu. Nhưng cuộc chiến thực sự đã diễn ra từ lâu, trước khi tiếng chuông đầu tiên vang lên.
Bởi đến khi găng tay được siết chặt, ánh đèn sáng rực trên võ đài, trận chiến đã được định đoạt. Trong những giờ phút cô độc và tàn khốc – nơi chỉ có số ít kiên cường vươn lên, còn phần còn lại gục ngã.